IE9ピン留め
đã hết sạch têt, mấy đứa em đã trở lại SG, mình thì "được" nhận 1 câu cảnh báo rằng năm nay mình bị sao Thái Bạch chiếu, phải "hết sức cẩn thận"...hic, thế là phải hoãn lại 1 vài dự định vừa kịp nhen nhóm@.@

không biết có phải tại mình tin mà mọi sự thành thật không, chứ từ mùng 1 tết âm lịch đến giờ chẳng ngày nào mình thấy khỏe, ho sù sụ, mũi sụt sịt...cứ đà này thì chắc năm nay mình chăm lui tới cái bệnh viện tai- mũi- họng có những ông bác sĩ trẻ đẹp trai kia rồi..(nói thế vì mỗi lần mình đến khám thì lại thấy 1 ông bác sĩ khác nhau đang làm việc bên cạnh gần 10 cô y tá xinh xắn nhanh nhẹn...mà ông bác sĩ nào cũng đeo khấu trang kín mít, nên cứ kết luận là mấy ổng trẻ đẹp cho nó...có khí thế!!!)

cứ gọi là thở dài thườn thượt mỗi lúc nhìn vào gương...chỉ tội chồng, vừa "thoát" con khóc đêm vì mọc răng, mấy đêm nay lại còn phải chịu đựng tiếng ho không được mỹ miều lắm của vợ...thấy mình đi ngủ mà đeo khẩu trang trắng muốt, quàng khăn xanh lè...mình còn muốn ghê...vậy mà, đêm con gái nhất định sẽ bò lên ôm cổ mẹ, lột bằng được cái khẩu trang ra, áp đôi má vào và ngủ tiếp...có khi chỉ với con gái mình là mình không "xơ xác, xấu xí" bao giờ^^

gió đã có vẻ lặng hơn hồi trưa, mình sẽ thay đồ đẩy con đi "chợ chiều", stock đồ cho những ngày đơn độc sắp tới...
Vết thời gian, em ơi
bàn tay ta sao xóa nổi, che thôi
tóc xõa buông, ta như người nông nổi
buồn vì mong câu nói
vui khi gọi thành lời…

Vết thời gian, em ơi
sẽ chớm già nua khi trời chuyển tiết
bỡ ngỡ nhìn thêm, tưởng mình sắp hết
sắp cạn tên con nhền nhện sau cùng

Vết thời gian, em mong
sẽ sớm mai êm trong lòng, yên ắng
thời gian luôn lằng lặng, thời gian luôn chông chênh

Vết thời gian, nhẹ tênh
theo xuống đáy kia cùng hình cùng bóng
ngắn ngủi chưa...những “cơ duyên”, “số phận”
những chắt chiu xây trên nóc mộ buồn

Vết thời gian, phong sương
ta chẳng nhận ra chính mình luống tuổi
cố che kín những điều không thể nói
mặc thời gian đang soi gọi ta về…

28.01.2012
Giũ áo…bụi thời gian bay thơm bay thảo…bám lên mí, lên má người cười..

Giũ áo…bỏ lại một thời…lấm chấm trong tim nỗi nhớ…lâu lắm mới nghe lòng mình bỏ ngỏ…cười vu vơ tay đuổi gió- đầu ngày…

Giũ áo…quên một lần ta khụy xuống vì say…rượu tình yêu sánh như đầy lý trí..rõ là ta vẫn nghĩ…rõ là ta vẫn cười…rõ là ta đang đếm, mấy mươi…

Giũ áo…bao nhiêu mùa như lá đỏ mãi tươi…đeo bám tim- ta thành người có lỗi…có gật đâu mà đời chê ta vội…cúi mặt đi…đi cho tới cửa vào…

Giũ áo…mất mát trên đường chẳng nhận chẳng trao…hằn lại trong tim vết cào sưng tấy…ta muốn quên, trở về ta ngày ấy…chưa khoác lên manh áo đậy, không vừa…

...ho khù khụ...chồng rủ uống amazake (giống rượu nếp)..uống xong tự nhiên vu vơ nhớ lại 1 lần (hình như) ta say, cười ngả nghiêng trên con đường ngắn ngủn từ quán về nhà, đi không vững, chồng phải cõng lên vai...ta chỉ nhớ ta cứ đếm mãi mà không hết 1 nhóm người đi ra từ 1 cửa hàng chơi game ngay kế nhà mình...nghe chồng kể là ta đã vừa đếm vừa cười, to lắm...hic...hôm ấy hình như cũng có những chuyện buồn- những chuyện- buồn- không- cũ của mình
Mai là sinh nhật 3t của Choichoi...hôm bữa mẹ Choichoi cứ bảo đến 2t là Chibi sẽ biết thế nào là SN...viết bài này tặng con, tặng cái hồi Choichoi tròn 1 tuổi...

Muốn viết thật nhiều cho sinh nhật của con
Sinh nhật đầu tiên con còn chưa nhớ rõ
Chưa biết chu môi thổi tắt hàng nến nhỏ
Chưa biết vui tay vỗ vỗ hát mừng
Chưa biết vị bánh kem, chưa hiểu được riêng- chung
Chưa hiểu được tại sao ai cũng cùng vui thế
Ánh mắt trong veo tìm trong ánh nến
Những yêu thương đang hòa quyện một màu
Sinh nhật của con- nơi mọi thứ bắt đầu
Tình mẹ tình cha tình nhà tình bạn
Những người thân theo con cùng năm tháng
Đang thật vui khi con thoảng miệng cười
Sinh nhật của con- sinh nhật đầu đời
Cái váy xinh in trong hình kỷ niệm
Những khoảnh khắc đã thành vui vĩnh viễn
Thương bàn tay con đập nhịp, con cười…
Sinh nhật của con- 1 thoáng bùi ngùi
Hạnh phúc nhân đôi tròn năm tròn tháng
Chân lững chững con bước vào tâm khảm
Tập thẳng lưng- đi cho vững, vào đời...
Một năm sau..con hẳn đã tự cười
Tự hát, tự vui, tự chu môi thổi nến
Ngày tháng đón con sẽ trở thành điểm hẹn
Để nhớ nhung bao mảng ghép ân tình
Yêu dáng con sao bé bỏng, chập chành
Như nến xinh xây ghép thành tổ ấm
Ký ức mẹ cha lại từng ngày... chầm chậm...
Nhớ giùm con cho sinh nhật mai này...

28.01.2012

hồi nhỏ, bà ngoại dạy mình rằng ngày mùng 1 tết là ngày không được làm ai bực mình, không được tùy tiện chạy sang nhà hàng xóm, không được khóc...dù với bất cứ lý do nào...

tết năm nay, mình đã phạm phải 2 trong 3 điều trên, 1 cái không hoàn toàn tại mình, 1 cái do mình hết có thể cất giấu mãi những ấm ức trong ngực được nữa...

mình muốn kiêng- nhất là khi muốn công việc của chồng gặp nhiều may mắn hơn trong năm này- nhưng mình đã không làm được, cũng may, mình chỉ được ở 1 mình vào ban đêm, còn thời gian đáng kiêng nhất là ban ngày- đặc biệt là buổi sáng- thì mình đã chịu đựng được

cảm thấy 1 chút có lỗi...nhưng cũng tại tuyết rơi dày, rơi nhanh, và không gian cô quạnh quá...

hôm nay thở phào vì đã hết tết, hết cái cảm giác phải xa nhà trong 1 dịp "đặc biệt"...tuy lòng chưa hết nặng vì những cơn cãi vã ngầm trong đầu, những lý luận "nếu- thì.." để tự vệ, cố gắng nuốt trôi những hoài nghi không được giải tỏa...

bắt tay vào lên 1 kế hoạch nho nhỏ cho bản thân trong năm này, bắt đầu bằng những viên thuốc cảm...

đọc được câu Việt Trinh trả lời phỏng vấn trên báo mạng mà mơ ước mình cũng có ngày giác ngộ được như chị: "Trước đây khi chưa giác ngộ, tôi hay coi trọng chuyện người khác thương, ghét mình. Bây giờ tôi đã nghĩ khác, mỗi người sinh ra đã được trao chủ quyền bản thân, tại sao lại giao chủ quyền của mình cho người khác. Quan trọng là mình đừng tạo nghiệp xấu để lãnh quả xấu mà thôi."

đọc xong, thở phào vì mình chưa gieo nghiệp xấu...


Tokyo đêm nay tuyết rơi trắng, từng bông tuyết to, dày, rơi lộp độp xuống hành lang trước cửa nhà mình...Đây là trận tuyết lớn nhất của mùa đông năm nay, tuyết làm sáng nhà, sáng cây, sáng những cây cột điện tua tủa những cánh tay dài ngoẵng...

ngày mai- 24.1- là 2 năm ngày làm lễ bố mẹ về ở với nhau

cái lễ mẹ mặc áo kimono, mặt mũi quần áo trăng tinh, 2 bước chân đi guốc bước chùng đầu gối...lững chững từng bước vụng về đi vào hôn nhân...

như những bước chân con lững chững bây giờ, những bước chân mẹ ngắm bao lần vẫn dội lên những cảm xúc khó tả...

mẹ muốn để lại những dòng này, để nếu, lỡ có 1 ngày 24.1 năm nào đó, con và mẹ không còn được ôm ấp nhau như bây giờ, thì con cũng có thể hiểu được mẹ trầm lòng và nghĩ nhiều về ngày này như thế nào...nghĩ và hàm ơn kỳ tích của cuộc đời đã mang con đến cùng bố mẹ...

mẹ để lại những dòng này, muốn nhắc với con rằng sự có mặt của con đã có ý nghĩa to lớn lắm trong cuộc đời mẹ...trong tất cả những lúc cố gắng gồng mình để bước qua bao nhiêu giông bão, mẹ đã nhận năng lượng từ con...trong những lúc vùi đầu vào đôi bàn tay và khóc, mẹ bấu víu vào tình cảm của con...trong những khoảnh khắc mẹ muốn gục ngã bởi cơn tuyệt vọng chắn ngang cố họng, mẹ đã nhắc mình rằng con còn cần mẹ biết bao nhiêu...

tối nay gọi điện về cho bà ngoại của con, nghe giọng thằng nhỏ mới mất cha trong trẻo vang lên trong điện thoại, mẹ chợt rùng mình- cái rùng mình nhẹ lắm- khi như chợt nhớ ra 1 góc côi cút xa xăm nào đó, sống mũi cay cay...

ngày mai đang đến gần, tình cờ ngày mai cũng là mùng 2 tết ở VN...lòng mẹ nặng trĩu nỗi day dứt chưa ngày nào phai mờ...cố không để mình rơi vào trạng thái bất an, cố không để mình lại giãy giụa giữa những khoảnh khắc kiệt sức...chẳng lẽ, cái phúc bà ngoại con cho mẹ không bù lại được phần đã bị lấy đi?...chẳng lẽ số phận cứ đeo đuổi mãi, không cho mẹ được 1 ngày trái tim vui trọn vẹn? lúc nào, ở 1 góc tim, mẹ cũng như bị khuyết 1 phần cơ...nhức nhối, dày vò...

con đang ngủ say...mẹ không biết những dòng này bao giờ mới đến được cùng con, bao giờ con mới có thể hiểu...

mẹ vẫn hi vọng nhiều vào 1 ngày sau 17 năm nữa...vẫn hi vọng, dù mẹ hiểu, nước mắt muôn đời chảy xuôi...
mở mắt ra từ rất sớm, lòng nặng trĩu những dự cảm không hay

trời lạnh và mưa lâm thâm, thời tiết lý tưởng cho 1 ngày u ám

con gái ăn sáng không ngoan như mọi ngày, mình quýnh quáng bế con đi cho đúng giờ hẹn với bác sĩ, hôm nay Chibi sẽ chích ngữa mũi đầu tiên dành cho trẻ 1 tuổi

gần 2h giờ đồng hồ chờ đợi với bao nhiêu nghi vấn mọc lên trong đầu mình...không hiểu cái cô dắt cậu con trai 3,4t kia đến bệnh viện, rồi để cậu bé nghịch phá ầm cả bệnh viện lên, còn cô ấy ngồi khóc gì với bác sĩ mà 40p chưa thấy ra...mình thành người khám buổi sáng ra về sau cùng- lúc những người lấy hẹn buổi chiều đã bước vào bệnh viện...con gái khóc nhiều, phần vì đau, phần vì phải đợi lâu trong cơn buồn ngủ...thương vô cùng ánh mắt đầy nước của con gục vào ngực mẹ ngủ...trời thì ngày càng mưa lớn hơn...

lòng mình nặng trĩu...những điều không vui của mỗi lần tết đến làm mình suy nghĩ, nghĩ hoài đến mụ cả người, đến mức làm việc nhà như đang nằm mơ, vô thức, vô hồn...lại quanh quẩn buồn về cái lối đi bị tắc nghẽn ấy, mình cảm thấy mình thực sự bất lực, sự sợ hãi ám vào tất cả những giấc mơ về nơi ấy...có lẽ, mình cần kêu cứu, vì mình cảm thấy tuyệt vọng

mùng 1 tết và những dự định âm thầm chẳng mấy sáng sủa, giá có thể bước ngược lại 1 ngày xưa, có lẽ mình đã quyết định khác hẳn...
hôm qua được đón Tết ở nhà N.A, với mình, như thế là đã hết tết, vì đã được ăn bánh chưng, củ kiệu, giò lụa, canh măng nấu xương....và cũng đã cảm nhận đầy đủ sự ấm cúng của tình người...Cảm ơn gia đình N.A đã cho nhà Chibi 1 buổi SN 1tuôi rất vui, và 1 lần đón Tết rất ấm...cảm ơn gia đình Choichoi đã đến đón rồi lại đưa cả nhà mình về, vẫn còn vảng vất trong đầu những câu nói ngộ nghĩnh trong trẻo của Choichoi...

đêm nay, giao thừa thứ 8 mình ở đất nước này, hẳn từ giờ cũng sẽ lại có thêm nhiều đêm thế này, nhớ quay quắt những ngày này hồi còn nhỏ xíu, 1 con bé nhát pháo lúc nào cũng thức đến giao thừa song lại trốn vào trong chăn dày vì sợ mảnh pháo văng trúng...hồi cấp 2 thì bắt đầu tập làm từng việc trong nhà, việc in dấu đậm nhất vẫn là những chồng quần áo của người lớn nằm chờ mình ủi...lên cấp 3, cuộc sống trọ học xa nhà làm mình thương ngoại nhiều hơn, ngoài dọn nhà, lau bụi, ủi đồ, mình đã từ từ phụ trách vài việc trong bếp...hồi làm sinh viên thì Tết là những ngày bận rộn nhất của mình, từ SG trở về là vùi đầu vào toàn bộ những việc có thể làm, từ ngày về cho đến ngày đi...

mình chưa bao giờ không có mặt ở nhà vào tối giao thừa, hồi ấy cũng nhiều lúc thèm được lang thang đi chỗ này chỗ kia như bạn bè mình lắm, mà không dám nói với ai, cũng chẳng có ai cho mình "nhường" bớt việc nhà để đi chơi...

đã có những lúc mình stress và không thích tết cho lắm, vì để có được niềm vui ở cùng gia đình thì mình lại phải qua bận rộn với những việc mà nếu mình không làm thì ngoại cũng phải làm...

bây giờ xa rồi thì nhớ, thì thương ngoại lắm...hôm nọ nghe ngoại cố nói cho to cho khỏe trong điện thoại mà lòng mình quặn lên...

nếu không có 4 cái tết trở về sau 4 năm xa nhà, có lẽ mình đã quen hơn với những giờ phút thế này...trong lòng đầy ứ, toàn nỗi nhớ...

mong những khoảnh khắc giao năm về với gia đình, vẫn ấm cúng, đầy tiếng nói tiếng cười, như bao giờ cũng thế...

Đêm cuối cùng của năm, nhớ da diết những đêm giao thừa được đón cùng gia đình...Lòng đầy chặt những điều muốn nói, nhưng nhức những cảm xúc đang bị nén chặt...Trong căn phòng của mình, ở đất nước mình đang ở, hôm nay và ngày mai chỉ là những ngày bình thường...Tự cho phép mình lãng đãng "ăn Tết" 1 chút, chỉ trong đêm giao thừa này, rồi thôi...



Nhớ giờ này của những tháng ngày xưa
Đếm thời gian bước qua thềm năm mới
Giao thừa ơi, có bao câu muốn nói
Của riêng ta, bưng như gói , đầy lòng

Kẻ xa quê trong giờ khắc ngóng trông
Nhớ xa xăm những ngả dòng thương mến
Cuốn đi đâu ánh mắt người thân thiết
Quyện như tơ đuôi tóc vén, bạc dần...

Đi đã lâu chẳng dám nhận phong trần
Chân vờ quên bước quay về lối nhỏ
Nỗi nhớ nhung đã mòn như rợp cỏ
Thức cùng ta, đêm mắt đỏ, giao thừa...

Ta bây giờ- tim chỉ mỗi ngày xưa-
Hít thật sâu cho nhạt mờ ký ức
Chắp hai tay lòng hướng lên cõi Phật
Xin bình an cho còn- mất cả nhà...

Khắc giao thừa không trà tết, bánh- hoa
Ở tận sâu muốn khóc òa, thổn thức
Không dám nghe, không dám nhìn, không nhắc
Sợ lỏng rơi cơn ẩn trắc riêng mình..

22.01.2012

Tuyết ở Tokyo
Nhớ hơn những ngày xưa
Nhớ một trưa trắng xóa

Tuyết rơi tràn mi, má
Tràn trong mắt mọi người
Tràn trên cây, trên lá
Trên cả những lời vui

Những nóc nhà nằm phơi
Bọc mình trong vỏ trắng
Từ trên cao, tia nắng
Soi như nặn khí trời

Mây ngày ấy quên chơi
Đọng tả tơi câu hứa
Người ra đi nức nở
Ai không ở, không về

Trắng xóa một câu thề
Một đam mê tuổi trẻ
Người xa xăm, rất khẽ
Tung một lẽ trả đời

Tuyết nơi ấy vẫn rơi
Lạnh cong trời ký ức
Ai mong ai, còn thức
Hay đã mục nhịp về?

Tuyết phủ nặng đầu hè
Một người mê mải ngắm
Phủ lên vai màu trắng
Mong yên chặng người về...

20.01.2012

Thương tặng những trái tim đang hướng về Tết Nhà;)
Tết vẫn về
Chỉ chúng ta không đón
cũng không chê…
Vờ đã quên như chưa hề mong ngóng
Những đứa con ở xa, những ánh nhìn trống vắng
Những ước mong không làm nặng lòng nhà...

Tết vẫn về,
dù ta sống thật xa
Về như tháng, như năm, như tuổi mới
Không đào mai, không bánh chưng, hành muối
Không tí tách hạt dưa câu chuyện đuổi đêm dài...

Tết vẫn về
dù khoảng cách phôi phai
Nghe giọng người thân ngỡ đài, ngỡ báo
Không muốn khóc vẫn thấy tim khoác áo
Giấu thật sâu bao câu nói thành lời

Tết vẫn về
và lại vẫn sẽ trôi
Những đứa trẻ con vẫn ra đời, tập nhớ
“Tết; ngày xưa; pháo đỏ xanh; câu đối”
Sẽ một mai như dưa muối quá ngày...

Tết vẫn về
dù ta chẳng giang tay
Không đón, không đưa, không bày, không khách
Chỉ rưng rưng thương góc quê, gió lạnh
Ngoại chông chênh đôi mắt nhớ,
...tên mình!

20.01.2012

bài thơ làm trong 5p, tặng con, chị Choichoi, em Michelle, và những bé con đón Tết Nguyên Đán xa quê;)

Con ơi nghe mẹ dặn
Lớn lên ở xứ người
Đường vừa dài vừa rộng
Sẽ nhiều khoảng đơn côi

Sẽ nhiều lúc không vui
Sẽ nhiều lời không biết
Sẽ nhiều câu thân thiết
Sẽ nhiều chuyện vu vơ
Sẽ thiếu hẳn vần thơ
Hồi xưa cha mẹ thuộc
Sẽ mênh mang mơ ước
Mang đi chuộc tháng ngày

Sẽ bồng ẵm trên tay
Những lớn lao hoài bão
Mang mênh mang thơm thảo
Đến với phận xa nhà

Dù có mẹ có cha
Có 4 mùa hoa lá
Vẫn mong con được nhớ
Hơi ấm tận xa vời

Tết đã đến bên rồi
Người trao người câu chúc
Mai này con nhớ nhắc
Câu chúc Tết ông bà

20.01.2012
hôm nay là lần đầu tiên con ăn hết 1 hũ yaourt (chứ không phải là vài muỗng như những lần thử khác của mama)...ăn ngon lành hết cùng 1 trái chuối (trái chuối là món yêu thích của con mỗi ngày, hôm nào vì lý do gì mà không được ăn, đến hôm sau con nhìn thấy chuối là sáng mắt gật đầu thương không thể tả)

lần đầu tiên con biết nghe "lệnh" của papa sai đi lấy cái điều khiển tivi, mama vừa rửa chén vừa theo dõi khả năng giải thích sai bảo của ông bố, và bất ngờ với khoảnh khắc con chợt hiểu papa đang nói gì, vội vàng chạy ra chỗ để remote, cầm nó đưa cho papa để được coi XM...mama dừng tay rửa, suýt khóc...1 lúc sau papa cũng bảo là cũng đã gần khóc...con gái mama đã bắt đầu hiểu từ ngữ thật rồi;)

"gochiso" (từ cảm ơn sau khi ăn)là từ lần đầu tiên con bật nói làm bố mẹ há hốc miệng ngạc nhiên (dĩ nhiên là từ này xếp sau "mama, papa,dạaaaa, bà(trong trò chơi inainaibà (chơi ú òa) mà con rất thích)) ...con nói sau khi uống sữa xong, sau đó mấy ngày con có lặp lại 1 lần nữa, cũng "đúng nơi đúng lúc" lắm...rồi hình như quên luôn từ ấy cho đến tận hôm nay

(hôm nay mama sẽ lấp mọi suy nghĩ khác bằng những niềm vui này, cố gắng đi ngủ- đêm sẽ lại vài lần dậy trùm lại mền cho con, vài lần bị tiếng khóc con đánh thức, vài lần "chịu đựng" con áp đôi má phính của con lên má mama (phải chính xác lên má mới chịu ngủ tiếp)...mama nằm cứng đơ chờ con ngủ say rồi sẽ ôm con đặt sang bên cạnh, lòng sẽ hồ nghi tự hỏi không biết con có lộn đôi má mama với cái dra nệm mềm mại con thích nhất hay không???)
ké vào entry này cái hình chụp 1 buổi tối, mẹ và con vừa hết bệnh, nhìn mẹ hơi xanh, con thì vẫn còn hơi nhõng nhẽo^^
buồn

cái cảm giác chông chênh của kẻ sắp bị đẩy ngã

quờ quạng và bấu víu

chỉ muốn òa khóc được, với 1 người mình có thể tin

cảm giác hoang mang và hoài nghi làm mình nghẹt thở

mình cần gì? mình có thể cần gì? mình được phép cần những gì?

làm sao để thoát khỏi cái nỗi ám ảnh mà đã có lúc mình nghĩ có thể gạt sang 1 bên cuộc sống của mình?

làm sao để có thể tiếp tục tin???

làm sao để không bị lôi vào giữa những lườm nguýt, chua ngoa, chê bai và xiên xỏ???

làm sao để có đủ sức mạnh đi tiếp con đường mình vẫn ngỡ "của mình"???

tự nhiên tiếc những điều đã xảy ra, tiếc những điều nhẹ nhàng (mà phải khó khăn lắm) mình mới dám mở lòng tin, tiếc những điều mà vì ngu ngốc, mình đã chẳng biết tính toán...

không biết tính toán vốn là điểm yếu của mình, bao nhiêu lần gục ngã, và ở trong trạng thái sắp gục ngã, chỉ vì mình đã không nghĩ đến việc cần phải tính toán

muốn gào thật to lên, rằng mình cần có 1 lối thoát cho lòng, bằng niềm tin...
người mình bây giờ, nói là "nằng nặng" cũng đúng, "lằng lặng" cũng đúng...

quay qua quay lại với việc nhà, việc nào cũng quen tay, cũng chẳng cần suy nghĩ gì nữa...cái đầu mình có vì thế mà lười biếng hơn không ta?

cái vòng công việc hàng ngày mà mình -chưa- bao- giờ- làm- hết ấy giờ trở thành cuộc sống của mình, mặt mũi (có vẻ) nhẹ nhàng hơn vì thôi không còn phải bôn ba với nhiều người lạ, trong lòng (có vẻ) thèm được 1 ngày lao vào làm công việc mình yêu thích, hiến tặng những giây phút của đời mình cho nó...

đã lại gần Tết, theo thói quen, mình quay lại nhìn 1 năm đã qua, cảm ơn chồng con đã cho mình những tháng ngày êm ấm với cái gọi là "gia đình"...mình nghĩ về điều này bất kể lúc nào ở 1 mình, lúc lau nhà, lúc đang tắm, lúc phơi quần áo...muốn có những khoảnh khắc viết những điều mình nghĩ ra bằng thơ- như ngày trước- nhưng lúc nào cũng nhủ lòng đợi thêm vài ba năm nữa...

lúc ấy có khi mình chẳng nhớ điều gì của ngày hôm nay nữa...chuyện vài ngày trước mình còn xếp hết vào tập quên, huống hồ vài ba năm nữa...ví như chuyện dài tập hồi quay như chong chóng giữa việc làm thêm- tiền bạc- tình cảm và phải dọn chỗ trống to đùng trong não để hoàn thành cái luận văn TS, cứ tưởng chẳng bao giờ quên được, thế mà đôi lúc sững sờ thấy mình chẳng nhớ gì, chỉ nhớ mỗi căn phòng cũ có cái cầu thang cọt kẹt, 1 góc phòng có cái máy tính IBM đen sì to đùng, cái gương và đống đồ lặt vặt linh tinh...nỗi nhớ chỉ gói gọn như thế...

hỏi thêm 1 chút, chắc nhớ ra được cái nhịp sinh họat thức đến 4,5h sáng để viết- sửa- gõ luận văn...Yêu những khoảnh khắc hiếm hoi mình "sử dụng" cái đầu của mình 1 cách thực thụ như thế...

bây giờ thì quên hết, ai đó nhắc cho vài gợi ý, chắc cũng làm bộ gật gù ừ ừ cho qua chuyện, sự thật thì phần đời đó như khoảng trắng mất rồi

vài ba năm trở về VN cũng chỉ còn lại vài cái gạch đầu dòng ngắn lắm, may mà có cái blog này, không thì chắc đến ngày mình chẳng nhớ ra mình đã từng ở đâu, làm gì trong hơn 3 năm đó..

hôm qua bật wc cho mẹ coi Chibi quay qua quay lại...đây là lần thứ 2 mẹ được coi cháu ngoại qua wc, chắc đêm hôm qua lại khóc vì nhớ...để tranh thủ mấy ngày em út ở nhà thỉnh thoảng cho mẹ xem cuộc sống của con cháu thế nào...mình thì không thấy gì bên kia, nên cũng chẳng nghĩ gì nhiều, chat với em út nó cứ "mẹ bảo....mẹ bảo..." làm mình tưởng nó ngồi gõ, ai dè có lúc mình cười hèhè nó bảo là "mẹ không hiểu hèhè.."- giật cả mình!-

chắc do mình "có tuổi" thêm, nên bây giờ chẳng nhớ gì cụ thể về cái gọi là Tết nữa, không mong được về vì biết chưa thể về, nhưng chắc do ảnh hưởng của báo mạng và bạn bè cứ xôn xao những chuyện ngắn dài về Tết (mà chuyện nào cũng tình cảm, cũng hay) làm mình cũng hướng lòng về nhà...

mong ông bà ngoại lại quây quần ấm áp bên con cháu, chỉ nhớ mình chút chút...

mong mẹ có niềm vui 2 cô con gái học xa về nhà, tạm quên việc (đã quen lắm) vắng mặt của đứa con gái lớn

mong không phải là mình, vẫn có những đứa cháu làm nhộn nhịp không khí đại gia đình

mong cái tết thứ 8 xa nhà của mình, lòng nhẹ hơn bây giờ...
Tất cả những ngày có 2 bố con bên cạnh, với mẹ đều thành những ngày đặc biệt. Tranh thủ khoe hình 2 mẹ con mình trước rồi sẽ tranh thủ khoe hình của con sau...
tư thế chạy trên băng
con vẫn chưa uống amazake được
áo khoác mới của mẹ giống màu giống kiểu của con, mà hôm chụp hình lại quên không khoác cái áo ấy cho con
thơm mẹ
lâu lâu được đi ăn bên ngoài, mặt mũi mẹ hớn hở thấy ghê ;(
Tặng con bé Ta 4 lần Tết xa, 4 lần Tết ở nhà, rồi lại đi xa, cũng lại đã là cái tết thứ tư...


Con biết Tết xa nhà từ thuở đôi mươi
Thuở còn nửa rong chơi
Tết nửa vời
không khóc...

Thuở ôm vai bạn thân chia cùng nhau bài hát
Nếm vị cay cay ly- rượu-rót -sau- cùng..

Thuở còn chăm chăm tin mãi một mùa xuân
Có 1 góc sân cây đào hồng nở rộ
Bàn thờ tổ tiên có đôi cây nến đỏ
Dáng ngọai cô liêu câu gởi gió nhọc nhằn...

Nhớ nhung ngày xưa với những nếp cuối năm
Lau bụi đỏ au những khung hình dần cũ
Vị bánh chưng trở về trong hơi thở
Đón người xa mang hơi phố trở về

Cái Tết thứ bao nhiêu không ở nhà mình?
Không nhận ra hơi 1 ngày giáp cuối?
Không còn niềm vui gặp người thân, thăm hỏi
Không cầu xin trong nhang khói yên bình...

Tết năm nay, tuy con chẳng một mình
Niềm vui tha phương vẫn trọn hình trọn lối
Giấu trong mắt nỗi nhớ nhung nóng hổi
Lại u ơ tin năm tới sẽ về...

15.01.2012

buổi sáng cuối tuần, cả nhà dậy theo "lịch" mỗi ngày của con, con thì được "ưu đãi" vừa uống sữa vừa coi chương trình tivi yêu thích mỗi sáng, papa lụi cụi pha cafe, mama thì ra ra vào vào, thay tã cho con, mặc áo cho con, dỗ con uống sữa, càu nhàu vài câu về cái tay cầm nong nóng của cái bình đựng nước, cho quần áo vào máy giặt...

1 buổi sáng cuối tuần bình thường, cả nhà cùng co ro trong cái lạnh chưa kịp ra khỏi căn phòng...

mẹ tranh thủ khoe loạt hình của con để mấy dì khỏi than khỏi hối nữa...mẹ chậc lưỡi tự nhủ hình nhiều quá, song vẫn cứ post lên những khoảnh khắc của con, mong các dì xem hình của con rồi sẽ đón 1 cuối tuần vui vẻ

con lững chững đi ra đi vào, sau đó ngồi 1 chỗ, (chọn chỗ ngồi ngay gần bên ghế papa đang làm việc), ngồi ôm em búp bê pôpô, bấm bấm ngón tay vào mắt em kêu lạch cạch, vuốt (giựt) tóc em nói dăm ba câu gì đó mà mẹ không hiểu, xách tay em quăng từ góc này sang góc khác...mẹ thấy tội em ý lắm, nhưng vui vui vì con đã biết chơi với em nhiều hơn hẳn mấy hôm trước...

dạo này con đã thôi không còn giựt tóc bố mẹ nữa, lâu lâu hay vuốt từng cụm tóc của mẹ, hít hà thơm lên má mẹ, vuốt mặt vuốt mũi mẹ và (nhanh như chớp), sẽ đưa 1 ngón tay vào "kiểm tra" mắt mẹ thật- giả (y như cách con bấm bấm mắt em Pôpô vậy)...cho nên, được con nựng thì mẹ vui lắm, nhưng sẽ phải cẩn thận lắm để: 1. không bị chọc ngón tay vào mắt; 2. không bị con nhả 1 dòng nước miếng dài thoòng loòng vào trúng miệng

mấy hôm nay bố hay chọc con bằng cách ôm mẹ, vuốt tóc mẹ, hoặc hôn mẹ...con sẽ mếu máo khóc (thậm chí là vừa gào vừa khóc vừa gọi mama nữa)...mẹ vừa bị nhột vì những kiểu ôm-vuốt-hôn tếu táo của bố, vừa mắc cười cái khuôn mặt méo xệch đầy nước mắt của con...theo như "bản dịch" của bố, con khóc, là vì con coi mẹ là sở hữu của riêng con...

(trộm vía) con, từ đúng ngày con được 1 tuổi, con bớt hẳn vụ khóc đêm, mặt mũi bố mẹ cũng nhờ đó mà tươi tỉnh hơn, giờ giấc sinh hoạt của cả nhà cũng khá hẳn lên, có thêm 1 điều "khác xưa" nữa là đêm con tỉnh bao nhiêu lần là sẽ u ơ khóc bấy nhiêu lần, cho đến lúc áp hẳn được mặt vào má mẹ mới lại chịu ngủ tiếp...bởi vậy cho nên dạo này đêm nào 2 mẹ con cũng "dính" chặt lấy nhau, và cũng vì cái thói quen mới này, mà buổi sáng cứ mở mắt ra là con 1 là hun, 2 là vuốt, 3 là đè cả cái đầu lên má mẹ...mẹ tự cho rằng như thế là con đã lớn hơn được 1 chút nữa rồi...

con đã lớn hơn thật, vì con đã nhận ra chị Choichoi, cậu Mick, cậu Yuki trong hình...(thay vì chỉ nhận ra papa mama như từ trước đến giờ)...thấy hình mấy "lãnh đạo" quen thuộc ấy của con, con đều cười to, mặt mũi hớn hở lắm...đôi lúc còn nói vài câu gì đó mà bố mẹ chưa thể hiểu nổi...(kiểu này phải chăm tạo cơ hội cho con được chơi với những "thần tượng" yêu quý của con thôi!!!)
mẹ giữ lại những khoảnh khắc của ngày con mọc cái răng thứ 3 ở hàm trên, không khóc, không bỏ cháo-bỏ sữa, chỉ hơi buồn buồn, có vẻ mệt và (đôi lúc) hơi nhõng nhẽo
không hiểu vì lý do gì, hay le lưỡi là cách con chào mừng bạn răng thứ 5, mà cứ thấy mẹ cầm camera vào là con le lưỡi làm đủ mọi kiểu mặt
mô-đen ngồi le lưỡi
đứng cũng phải le lưỡi cho đúng kiểu
mô-đen nằm...
mô-đen sà vào lòng mẹ
mô-đen banzai ..
1. lần đầu tiên con gái uống sữa tươi, hơi ngập ngừng sau muỗng sữa đầu tiên...sau đó uống bình thường hết 100ml...mẹ nín thở theo dõi tình hình mọi thứ của con cho đến lúc đi ngủ...không có điều gì khác thường, vậy là có thể thở phào cho con uống sữa tươi 1 ngày 2 cữ...

2. mấy lần mẹ đánh gió bằng lòng trắng trứng, con nhõng nhẽo dụi đầu vào người mẹ, xong thì thế nào mặt mũi con cũng nổi đỏ lên..mẹ sợ con bị dị ứng trứng, có lần mang đến nhờ bác sĩ xét nghiệm, bác sĩ cười, bảo là cứ thử cho ăn trứng đến lần thứ 3 mà vẫn bị nổi đỏ thì sẽ tiến hành xét nghiệm...

ai mà dám cho con ăn trứng chứ!!!

vậy mà, trưa nay, nhờ sự động viên của bố, mẹ đã cho con ăn thử 1/4 lòng đỏ trứng...không có 1 vết đỏ nào hiện lên, tình hình sức khỏe của con bình thường cho đến cuối ngày...mẹ âm ỉ vui trong lòng!!!

3. từ 2,3 hôm nay, con bắt đầu biết..ghen! nếu thấy bố ôm mẹ là con sẽ mếu máo làm 1 bộ mặt "bơ vơ bối rối tội nghiệp" thứ thiệt, nước mắt lã chã chảy, và chỉ ngưng khóc khi bố "nhường" chỗ cho con lao vào ôm lấy mẹ...cả bố và mẹ đều ghiền nét mặt của con lúc đang..ghen, vẫn đang tìm cơ hội để chụp lại

cũng bắt nguồn từ việc biết ghen, mà chiều nay con làm mẹ cảm động hết sức...mẹ đến của hàng, thử giày 1 mình, bố dắt con đi qua đi lại bên ngoài hành lang..đúng lúc con bước vào thì cô bán hàng đang cầm 2 đôi boot giới thiệu cùng mẹ...chắc tưởng cô kia sắp làm gì mẹ, con vừa nhìn cô bán hàng, vừa mếu máo, chập chững vội vã chạy ngay lại phía mẹ, ôm chầm lấy mẹ rồi thút thíit..thút thít...1 lúc...Cô bán hàng "dịch" ra là con muốn bảo vệ mẹ, rồi cứ xúyt xoa là mẹ hạnh phúc thế, con gái vừa xinh vừa ngoan...

mẹ tự hào

sung sướng

rưng rưng...
con tròn 1 tuổi, mẹ tròn 365 ngày quên luôn cảm giác phải ở 1 mình, vì lúc nào cũng được ở bên con...

con tròn 1 tuổi...cảm xúc vẫn dâng ngập trong lòng mỗi lần được ôm con- thứ cảm xúc chưa lần nào thấy cũ- ...nguồn năng lượng con tặng mẹ thật là mới mẻ, dồi dào...

con tròn 1 tuổi...mẹ nghe bàn chân mình vững vàng hơn trên mặt đất, chỉ đơn giản vì mẹ muốn mình có thể chở che cho con bằng tất cả sức lực của mình...

con tròn 1 tuổi...gia đình nhỏ lung linh những nụ cười...những vòng tay đan vào nhau, những nụ hôn phớt lên má nhau...mẹ muốn dạy cho con truyền đạt tình yêu thương của mình bằng những cách đơn giản nhất..

con tròn 1 tuổi...bố tròn 1 năm làm bố...mẹ yêu ánh mắt bố ngắm con, yêu cái cách 2 bố con đùa giỡn cùng nhau cười vang căn phòng vào những buổi tối, yêu những trở trăn bao bọc của bố dành cho con gái- mà hơn ai hết- mẹ hiểu được điều này trong những vòng ôm rưng rưng của bố dành cho con sau những chuyến công tác xa trở về...

con tròn 1 tuổi...bố mẹ tròn 1 năm sống trong niềm tự hào về con...con khóc, con cười, con biết ngồi, biết đứng, biết đi...trận cười giòn đầu tiên trong đời con đã làm bố mẹ sung sướng nước mắt chảy dài...những bước chân đầu tiên của con cũng hằn sâu trong tim bố mẹ, mười mấy bước chân nhỏ nhoi là mười mấy nhịp rưng rưng của lòng...cứ thế, nhờ có con, mẹ mới hiểu được tình cha thiêng liêng đến thế nào...

con tròn 1 tuổi...mẹ biết được trên đời này có 1 đôi má mình hôn cả ngày không chán, biết được nỗi sung sướng ngập tràn khi con biết đặt nụ hôn lên má, lên môi mẹ...ghiền biết bao bờ môi con bé xíu, mềm mại, ấm và..ướt

con tròn 1 tuổi...mẹ nhìn lại và thấy chặng đường đồng hành cùng con vẫn còn ngắn ngủn...sẽ còn đấy ắp những niềm vui và tình thương yêu con mang đến cho bố mẹ, chắc chắn thế, con gái nhỉ...



Mẹ viết entry này "nối tiếp" cái entry "Chibi tròn 4 tháng " có hình của con chụp đúng những ngày mùng 8 của mỗi tháng...Mặc dù luôn muốn chụp cho con 1 bức hình đàng hoàng vào mỗi ngày 8 nhưng hầu như tháng nào cũng chỉ toàn hình chụp lại hết sức tình cờ...thôi thì ưu tiên tính tự nhiên lên hàng đầu vậy

08-6-2011 con tròn 5 tháng tuổi, trốn lật, hay ngậm ngậm mấy ngón tay, và hay cười...

08-6-2011 con tròn 6 tháng tuổi, hôm ấy con xuống Nikko chơi lần đầu tiên, vì bận di chuyển nên chẳng có tấm hình nào chụp con 1 mình cả, đành lấy 1 tấm chụp "chơi chơi" thế này, để ghi lại dấu ấn 1 ngày hè nóng khùng khiếp...

08-08-2011 ngày con tròn 7 tháng mà chỉ toàn hình "sáng tạo" của papa thế này thôi...mẹ suy nghĩ dữ lắm trước khi đưa tấm này lên làm "đại diện"..cứ ước là nếu thời gian lùi lại mẹ nhất định sẽ choàng lên người con 1 cái áo rồi mới chụp...(các cô các dì nếu thấy mẹ Chibi cần dùng hình khác (chụp ngày hôm sau) thay cho hình này thì cứ lên tiếng thật to nhé, hichic...)

08-09-2011 con tròn 8 tháng tuổi, ngồi trong ghế ăn đã thích tự bày trò rồi...

08-10-2011 con tròn 9 tháng tuổi, tối hôm ấy dì MP lên nhà mình chơi, con đón tiếp dì ấy nồng hậu bằng cái miệng cười toe toét thế này...

08-11-2011 con tròn 10 tháng tuổi, hay phun nước miếng lắm...

08-12-2011 con tròn 11 tháng tuổi, hình này chụp hôm papa đi công tác xa nè...

08-01-2012 con tròn 12 tháng tuổi, đã có 1 buổi đi chơi vui lắm ở vườn bách thú Ueno...

Mẹ vẫn còn "nợ" 1 entry về cái ngày 08-1 của năm này....

yêu con gái càng lớn càng tình cảm, càng "đúng như ý nguyện" của mẹ...Mẹ ơn Trời đất, ông bà đã độ cho con bình an trong những ngày qua...

mong con lớn, con ngoan, con yêu thương mọi người, con sáng trong- mộc mạc...

ngày này năm ngoái, căn phòng còn lưa thưa vài khoảng trống, đủ cho mình tròn xoe lăn tới lăn lui...

ngày này năm ngoái, không nằm ngủ ở phòng trong được, vì đêm dậy nhiều lần muốn đi đâu thì không tự đứng dậy được, phải nằm ở phòng ngoài, muốn đứng dậy thì xuống tấn, hì hục 1 lúc mới đứng vững lên được...mình nhớ là chồng phải thường xuyên xách 2 bên nách phụ mình đứng dậy, lúc nào cũng sợ vợ té...

ngày này năm ngoái, mình tăng 16kg, đếm từng ngày, theo dõi từng thay đổi của cơ thể, "cáu" nhặng xị với mấy người bạn thân "dám" gọi điện hỏi xem bụng mình đã vỡ chưa...được hỏi thăm thì sướng lắm đấy, mà bị hỏi chung 1 việc mà bản thân mình cũng chưa biết lúc nào mới đến, bị hỏi nhiều lần quá, phát cáu...

ngày này năm ngoái, đã quá ngày dự sinh đến 5 ngày, bụng căng tròn, khớp chân muốn sưng vì sức nặng của cơ thể...mình nhớ tối trước khi đi ngủ phải xách nước nóng ngồi ngâm chân, cho máu dễ lưu thông, và cho chân khỏi bị nhức...

ngày này năm ngoái, ngày ngày vợ chồng sờ sờ bàn chân con, lúc con đạp nhiều quá thì lại hát "1 ngày tình cờ, trên bụng má tôi có bàn chân tôi!", lúc con nấc thì cả người mẹ rung theo nhịp, mà con hay nấc lắm, 1 ngày nấc vài lần...

ngày này năm ngoái, khuya lắc khuya lơ con còn mải miết đạp đủ mọi tư thế trong bụng, bố hay hầm hè mắng to tiếng là "hư quá, có biết mấy giờ rồi không...phải cho mẹ nghỉ chứ.." hầu như ngày nào cũng cái điệp khúc này, và khoảng 2/3 số lần bố mắng ấy có tác dụng, con nằm im thin thít, hoặc nấc 1 trận, rồi ngủ yên...

ngày này năm ngoái, mẹ vẫn còn u ơ mù mờ cái công việc làm mẹ...sợ mình không biết chăm con, sợ không đủ sữa cho con bú, và sợ nhất vẫn là sợ...đau đẻ!!!

...mới đó mà đã 1 năm trôi qua, còn vài ngày nữa là kỷ niệm cái ngày trọng đại bố mẹ được gặp mặt con...mẹ chưa chuẩn bị được gì cho SN con thì SN đã tới rất gần bên cạnh, mẹ bối rối, và...hạnh phúc
lâu lâu, "tự thưởng" cho mình 1 entry ghi lại những gì đang lăn tăn trong đầu mấy hôm nay

Chuyện thứ 1 là việc "phát hiện" ra 1 chị bạn cũ cũng sinh con gái cùng năm với Chibi, cùng đặt tên N.A...và cô nhỏ ấy sáng sủa xinh xắn tiểu thư lắm lắm...Thế là mình mò mẫm vào blog riêng của chị đọc, lõm bõm những "hiểu biết" ít ỏi của mình về chị ngày xưa- người chị có đôi hàng mi cong vút, 1 đôi mắt ướt, "ngược" hẳn với cái dáng gầy gầy và có vẻ khô khan của chị...

hồi đó mình đâu biết chị viết blog hay đến thế, đâu biết chị cũng vượt qua những tháng ngày gian khổ để được đi học, không biết cả chuyện tình của chị, cả đám cưới, cả việc chị sinh cô nhỏ xinh như thiên thần ấy

"túm" được chị nhờ FB, lòng vui vui khi nghĩ về 1 mối duyên vô hình nối mình với mọi người..mong từ bây giờ, (mặc dù lâu lâu mới lại có thời gian đọc blog của chị) nhưng mình sẽ lại thấy nhen nhóm trong tim mình lại những ánh sáng của nghị lực, của yêu thương...

Chuyện thứ 2 là những dằn vặt về con người mình..dạo này phát hiện ra nhiều khoảnh khắc lạnh tanh của mình, lòng lạnh, không mảy may 1 cảm xúc yêu- ghét nào mỗi khi nhắc đến những chuyện- những người mà mình tự đặt vào file "không quan tâm" trong lòng...nhiều lúc tự hỏi tại sao mình trở nên như vậy, vì không còn sức bôn ba lo đủ mọi chuyện như trước? vì đã "biết thân biết phận" hơn? vì đã bắt đầu bước vào cái "ngưỡng" bất cần rất rõ ràng trong mình?

Chuyện thứ 3 là tự nhiên dạo này hay vu vơ nhớ nhà...trời lạnh, nắng hanh luôn làm sống lại những ký ức trong mình..giờ này mẹ làm gì, ngoại làm gì...tất nhiên mình thừa hiểu là mọi việc bây giờ đã khác xưa nhiều lắm, ông bà ngọai không còn ở nhà cũ nữa, thì tất nhiên mọi sinh họat của mẹ cũng sẽ khác hẳn...hôm qua hỏi chồng "còn mấy ngày nữa tết âm lịch?" chồng bảo "còn khoảng 20 ngày"...tự nhiên lòng chùng hẳn xuống, lao xao cộng thêm 1 lần tết mình vắng mặt...Hôm bữa gọi địên về, mẹ cứ gặng hỏi "thế khoảng bao giờ thì mang con bé về chơi được?"...làm sao con trả lời rõ được, mẹ ơi!

con thức đón giao thừa cùng bố mẹ thế này
osechiryouri- set thức ăn ngày tết truyền thống đầu tiên của nhà mình
con bắt chước bố (chứ không phải bố làm theo con như từ trước đến nay nữa)
yêu lắm ánh mắt ngước lên của con
xách em Pôpô thế này có tội em ý không...
có vẻ như con thích luồn tay vào tóc papa thế này lắm
1 ngày mẹ phải bế con rời vị trí sát tivi này không biết bao nhiêu lần
lúm đồng tiền ngày càng rõ nhé!
Ồ!!!
ngáp ngủ, mà làm như đang..hỉ mũi vậy !
ở nhà con chỉ "đì" được mấy em nhỏ nhỏ này
bộ đồ dì Thảo gửi sang cho con nè, bố mẹ con khen đẹp hết lời, rất hợp với con!
chụp ở tư thế này thấy con lớn ghê á
bạn mũ mà con thích nhất đây, con kết bạn í bao nhiêu, bạn í tơi tả bấy nhiêu
mẹ vẫn dự định sẽ cai sữa cho con sau ngày con tròn 1 tuổi...và mẹ hì hục tìm hiểu, làm theo đúng những step mà trong sách của Nhật dạy, chỉ mong con không khóc nhiều nếu có 1 ngày thôi không được bú mẹ nữa...

thế nhưng, việc mẹ bị sốt trong đêm đầu tiên của năm, đã dẫn mẹ đến quyết định sẽ dứt sữa luôn để mẹ còn uống thuốc cảm...cũng nhân tiện có papa con ở nhà mấy ngày, nếu con có khóc, cũng đỡ hơn nếu chỉ có 2 mẹ con...

vậy mà những lo lắng của mẹ có vẻ bị thừa...con không khóc như mẹ đã tưởng, chỉ ban đêm, thức dậy mà không được ti thì con khóc lâu 1 chút, rồi mẹ cho uống sữa xong thì con sẽ lại ngủ tiếp...

cảm ơn sách vở đã tiếp sức cho mẹ trong lần dứt sữa này...từ cách đây 2 tháng mẹ đã nhất quyết không cho con bú ban ngày (thời gian đầu cũng vất vả vì con khóc nhiều lắm)...nhưng sau 2,3 tuần con quen dần, và chỉ bú mẹ 2 lần 1 đêm...sữa mẹ cũng từ từ cạn dần, và có lẽ nhờ thế mà mấy hôm nay mẹ không bị đau như mấy dì mấy cô cảnh báo, chỉ mỏi nhừ người, uể oải (mà không biết do cảm hay do dứt sữa)...

con lâu lâu nhớ, dúi mặt vào ngực mẹ hít hà...nước mắt mẹ ứa vào trong...

nghe mẹ chị Choichoi kể là hồi dứt sữa cho chị ấy, mẹ chị ấy khóc mất mấy ngày...mẹ của Chibi không khóc, chỉ bùi ngùi, tiếc tiếc, quặn lòng thương con phải từ bỏ 1 thói quen mà con ghiền nhất...

chỉ những người phụ nữ cho con bú mới có thể hiểu được tâm trạng phức tạp của những ngày đầu tiên chính thức "rời" con thế này...nửa mừng vì con đã "lớn", đã có thể không-cần-mẹ nữa...nửa luyến tiếc vì phải bỏ đi những giây phút thư giãn nhất khi ngắm con bú...

mẹ sẽ ngừng entry này ở đây để thôi không trầm lòng xuống vì cảm xúc nữa...2 cha con ngủ trưa mãi mà chưa thấy ai dậy cả thế này...
cuối năm, con sụt sịt cái mũi, sốt cơn sốt đầu tiên trong đời...

cuối năm, bố mẹ hân hoan đón 1 tin vui bất ngờ, để sau ngày 16-1 thì sẽ biết "tin vui" ấy có đúng đến 100% hay không...chỉ vì cái tin này làm mẹ suy đi nghĩ lại 1 chuyện lớn, cũng sẽ lại phải để sau này mới dám công bố, đợi xem "hên- xui" thế nào..

cuối năm, (không biết có phải vì lây cảm từ con không) mà mẹ bắt đầu sụt sịt- húng hắng...rồi đến giào thừa toàn nghe giọng tivi và giọng bố, vì mẹ và con đã lồng tiếng cho 2 con vịt đực, hic...

cuối năm, bố đòi sắp xếp lại nhà cửa, mẹ không cho...có rất ít thời gian để hoàn thành nhiều việc, trong lúc con và mẹ cùng ốm thế này...kết quả là bố "hóa phép" nhanh gọn 1 góc nhà, bày lên đó 1 cành đào tết...


đầu năm mới, mùng 1 dắt con đi tái khám (vì mùng 2 bệnh viện nghỉ)...bố có vẻ không thích việc này chút nào, bảo rằng năm ngoái mùng 1 thì đúng ngày dự sinh của con phải đi khám định kỳ (cũng là đi bệnh viện)- năm nay nếu được thì muốn dời sang ngày khác...

thế nhưng, nếu có làm gì- đi đâu mà con không khỏe thì cũng không vui, nên, cả nhà rồng rắn dắt nhau đi gặp bác sĩ..

con khai trương đầu năm bằng 1 bộ váy nhận từ chị Choichoi, và 1 cái balô- quà SN sớm- nhận từ mẹ chị Choichoi...cái balô xinh- mềm- hợp với cái dáng lũn cũn đáng yêu của con lắm...(hôm nào sẽ công bố hình chụp toàn diện hơn với cái tên Nhật An in rất đẹp đằng sau balô


cái tết đầu tiên của con (hầu như) chỉ có 3 người...mùng 2 đi mua cho con được 1 ít đồ, mùng 3 và mùng 4 thì "phải" ở nhà vì mẹ ho nhiều quá...mẹ phải ở nhà thì tiếc, thì ức, thì cái mặt chằm vằm...nhưng nhờ việc con có vẻ khỏe lại, ăn ngoan hơn, cười nhiều hơn (vì có papa ở nhà chăng?), nên mẹ chỉ tiếc 1 lúc, rồi quên ngay...

mẹ ngừng ở đây, để viết tiếp entry về cái ngày con chính thức "dứt" ra khỏi cơ thể mẹ...
gần 1h sáng: 2 vợ chồng gật gù bên 2 cái máy tính, 2 ly bia và đĩa mồi vừa hết...

thở phào hưởng thụ cái bình yên của cuối (đầu) ngày

mới nói với chồng là: vợ chồng mình sáng uống cafe cùng nhau, khuya uống bia cùng nhau...không biết các cặp vợ chồng khác thì sao ta?

vừa mới nhớ ra còn "nợ" nhà Niki và nhà Choichoi 1 lọat hình Noen...mà nhìn con số 0:50 thấy khuya quá rồi, đành hẹn: "để mai vậy"...(mặc dù vẫn không biết mai có "rút" được chút thời gian nào từ quỹ thời gian con cho mình được ngồi trước máy tính hay không)

đã thực sự là cuối năm, hôm nay nghe chồng nựng con gái là "còn ngày mai nữa, sau đó papa ở nhà ăn tết với con nhé!"...nghe vậy tự nhiên thấy sao sao á...trong lòng mình giờ ngày nào cũng như ngày nào, có mấy cảm giác về thời gian nữa đâu...

tháng cuối năm, nghe 2 đứa em kể về 2 cách kết thúc của 2 mối tình...những mối tình được chờ đợi mang đến những đám cưới vui...những giọt nước mắt sẽ còn phải chảy dài nhiều ngày tháng nữa...nhưng dù sao, mình vẫn muốn "bênh" 2 cô em của mình trong lần "thất tình" này, bênh 100%...

hết năm rồi, mình vẫn không có mảy may trong lòng 1 chút cảm xúc tết nhất nào, chỉ chăm chăm lo dọn dẹp, giặt giũ, lau chùi...nhiều lúc vừa làm vừa nghĩ đến ngoại, đến mẹ, hồi xưa, những lúc mình hớn hở đếm từng ngày đến tết, mình rất hay không vừa lòng khi có ai đó nói không thích tết...hồi đó đâu thể hiểu người lớn lo nhiều đến thế nào..

thôi, đi ngủ...mai còn lấy sức mà chạy đua với từng việc!!!!

lâu rồi mới có 1 bức hình chụp với con...

lâu rồi mới lại để ý đến thời gian, lẩm bẩm 1 mình rằng "lại đầu tuần!"

lâu rồi mới thấy hơi thở mình nhẹ nhõm, bỏ hết sự bừa bộn của những việc không tên, ngồi ngắm con gái, con gái thì đang chăm chú ngồi ngắm Xuân Mai hát, múa...

lâu rồi mới lại đứng trước gương nhiều hơn 1p, săm soi đám tóc mai mới mọc, lổm nhổm, lù xù...không biết lúc mình sinh em cho Chibi, tóc có thay lại 1 loạt như lần này không...

lâu rồi mới lại nhen nhúm ý định làm việc này việc kia, mặc dù cũng mới chỉ là "định", nhưng như thế là cũng "khá" hơn nhiều tình trạng chỉ tính thời gian của 1 ngày xoay quanh việc ăn- ngủ- đi dạo- chơi- của con rồi...

lâu rồi mới lại "thèm"..thèm ăn bún bò của Miss SG, sáng nay "thổ lộ" cùng chồng là có con nhỏ kia "xỏ" mình, post cái hình tô bún bò nhìn ngon quá là ngon trên FB, làm mình thèm ăn quá...chắc hôm nào đó sẽ được chồng "chiếu cố" dắt 2 mẹ con đi ăn...(mẹ ăn bún, con ăn...thức ăn của con!)

lâu rồi mới hoàn thành 1 album hình của con khoe lên FB, mình "nhét" vào entry này 1 cái nhìn rõ bản mặt mình, cho những ai "có quan tâm" sẽ biết được mình đang ra sao...(mở ngoặc 1 cái là ở bên ngoài mình chán nhìn mình lắm rồiiiiiiiiiiiii



←menu